SƠN LA THÀNH PHỐ TÔI YÊU
SAY!
SAY!

Mẹ bảo tôi: con say từ trong bụng
Lúc bào thai mới 8 tháng 10 ngày!
Mẹ đau đớn, vỗ về tôi yên ngủ
Con vâng lời chịu đúng kiếp thai nhi.
Mẹ bảo tôi: khi con mới tập đi
Bước chập choạng như người ta say rượu
Mẹ âu yếm, bảo tôi đừng bước vội
Chưa hiểu gì nhưng con lại đứng yên.

Mẹ bảo tôi: khi con nói huyên thuyên
Cứ bi bô không ra lời, ra lẽ
Mẹ nói khẽ, con đừng say nữa nhé!
Tôi mĩm cười thỏ thẻ với mẹ yêu.

Mẹ bảo tôi: khi con lớn khôn nhiều
Nói năng, đi đứng chớ liều như say.
Con thưa rằng: lời mẹ dạy rất hay
Khắc tâm ghi nhớ tháng ngày không phai.
Nhưng mẹ ơi, sao biết trước tương lai
Con của mẹ vào đời nơi xứ lạ
Cuộc sống tha phương bầm dập vất vả
Vẫn kiên cường, đâu có ngã vì say.
Say! Say!

Thế đấy em ạ, đời rất đổi thay!
Thì con người ta khi say, khi tỉnh.
Có ai mơ một tinh cầu giá lạnh
Nhìn vì sao lấp lánh cuối trời xa
Đôi mắt em soi sáng góc an pha
Giọng nói em nói êm lời ru của mẹ
Xao động lòng ta, vấn vấn vương vương!
Dẫu biết đấy là con đường vô vọng…
Ta say thơ, say cả người trong mộng
Say tình đời nào ai biết ta say?
Loại men nào cũng có đắng có cay
Thôi hãy nhớ: từ nay đừng say nhé!

Lê Thượng Hiệp @ 10:04 15/07/2013
Số lượt xem: 338
- CHỈ CÓ THỂ ĐI CÙNG BẠN MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG (15/07/13)
- LỖI TẠI THỜI GIAN (12/07/13)
Chào mừng quý vị đến với website của ...
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
CÁC Ý KIẾN MỚI NHẤT